Bí ẩn của linh hồn
Bạn có tin ở linh hồn? Bạn không tin ở linh hồn?
Thật khó trả lời, vì đó là một khái
niệm mà chưa bao giờ con người thực sự làm
chủ. Nhưng giải thích sự tồn tại và vận
động của thế giới xung quanh và thậm chí là
của chính bản thân mình là nhu cầu không bao giờ
vơi cạn của con người. Vì thế, các nhà khoa
học vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm câu trả lời
về linh hồn.
Từ một câu chuyện kỳ lạ tại Tây Tạng
Tại vùng đất huyền bí nhất trên thế
giới, Tây Tạng cho đến ngày nay vẫn còn lưu truyền
một sự kiện hết sức kỳ lạ về “Người
cầu vồng”. Sự kiện xảy ra năm 1998 tại Kham, khu vực
hẻo lánh phía đông Tây Tạng, sự biến mất kỳ
lạ của vị Lạt ma Khenpo A-chos. Ông là một trong các vị
Lạt ma có uy tín nhất trong vùng, thường xuyên thuyết
giảng về đạo Phật dù Chính phủ Trung Quốc có
những quy định rất khắt khe về việc này. Vào tuổi
80 vị Lạt ma vẫn hoàn toàn khoẻ mạnh. Một hôm, Lạt
ma Khenpo A-chos lên nằm trên giường của mình, miệng lẩm
bẩm câu thần chú Tây Tạng “Om mani padme hum” và qua
đời. Ngay sau đó, cầu vồng xuất hiện trên căn phòng
nhỏ của ông suốt cả ngày.
Những người học trò của Khenpo A-chos tổ
chức lễ cầu kinh để linh hồn người thầy siêu
thoát. Nhưng hiện tượng lạ thường xảy ra: da thịt
của vị Lạt ma bắt đầu hồng hào trở lại. Dường
như Khenpo A-chos đang từ từ tái sinh. Học trò của ông đi
hỏi ý kiến một vị Lạt ma và được lời khuyên
hãy bọc thi thể của thầy lại và tiếp tục cầu kinh.
Họ làm đúng như lời chỉ dẫn. Một tuần sau, khi mở
tấm áo bọc thi thể vị Lạt ma, người ta chỉ thấy
vài sợi tóc còn sót lại trên gối, thi thể của Khenpo
A-chos đã hoàn toàn biến mất. Từ đó người Tây
Tạng gọi ông là “Người cầu vồng”.
Câu chuyện thần bí lan ra khắp nơi. Linh mục Francis Tiso - một
linh mục đạo dòng thánh Benedict tại Mỹ cũng nghe được câu
chuyện kỳ bí này. Ông là một trong những chuyên gia nghiên
cứu về đạo Phật và đã có học vị tiến sĩ
trong lĩnh vực này. Linh mục Francis Tiso tổ chức một chuyến đi
đến Kham để ghi lại lời kể của những người
đã chứng kiến sự kiện. Người mà linh mục Tiso muốn gặp
nhất là vị Lạt ma đã được các học trò của
Lạt ma A-chos hỏi ý kiến. Vị Lạt ma nói với linh mục Tiso rằng
sự biến mất của Lạt ma A-chos là do một lực vật chất
xuất phát từ trong linh hồn của ông ấy. Đây không phải
là một câu nói mang hàm ý triết học hoặc ẩn dụ,
điều ông muốn nói ở đây là một sự thực đã
xảy ra. Vị Lạt ma đưa cho linh mục Tiso xem một bức ảnh của Lạt
ma A-chos khi ông đã qua đời. Bằng mắt thường có thể
nhìn thấy rất rõ một luồng ánh sáng phát ra từ thân
thể của Lạt ma A-chos. Xem bức ảnh, linh mục Tiso thốt lên: “Đây
là sự giao hoà giữa cái có thể và không thể, giữa
một con người hiện hữu và con người siêu phàm. Một
ngày nào đó chúng ta sẽ tìm được cơ sở để
chứng minh rằng nó có thật”.
Điều mà linh mục Tiso muốn tìm trong sự kiện xảy
ra tại Kham cũng nằm trong vấn đề lớn mà ông đang nghiên
cứu, đó là có hay không sự tồn tại của linh hồn
con người. Hiện nay, những cuộc tranh cãi xung quanh vấn đề
này vẫn diễn ra quyết liệt. Mấu chốt của vấn đề
nằm ở chỗ, nếu có sự tồn tại của linh hồn thì
làm sao để xác định được. Những người cho
rằng linh hồn là có thật dựa vào các tài liệu tôn
giáo để chứng minh cho sự tồn tại của nó, còn người
phản đối thì cho rằng các lập luận đó quá mơ
hồ và không thể đủ độ tin cậy khi được
kiểm chứng bằng các nghiên cứu khoa học.
Những kiểm chứng khoa học
Nhiều người đã cố gắng chứng minh sự
tồn tại của linh hồn bằng các thí nghiệm khoa học. Một
trong số đó là bác sĩ Duncan MacDougall. Sau khi tiến hành thí
nghiệm trên 7 người chết, ông phát hiện rằng ngay sau khi qua
đời, cân nặng của người chết giảm đi từ 11
đến 43g. Ông cho rằng đó là phần vật chất mà
người ta thường gọi là linh hồn thoát ra khỏi thi thể.
Sau này, nhiều người khác cũng thử lặp lại thí nghiệm
của Duncan, nhưng câu trả lời cho sự tồn tại của linh hồn
vẫn chưa được làm sáng tỏ. Phần trọng lượng
bị mất đi đó của con người sau khi chết được
giải thích chỉ đơn giản là sự bốc hơi của
lượng nước có sẵn bên trong cơ thể.
Một bác sĩ khác cũng cố gắng chứng minh
sự tồn tại của linh hồn bằng những thí nghiệm khoa học,
đó là Gerard Nahum, giám đốc bộ phận nghiên cứu của
công ty dược phẩm Berlex. Ông đã bỏ ra 20 năm chỉ để
nghiên cứu lĩnh vực này. Theo Nahum, vấn đề khó nhất
để xác định sự tồn tại của linh hồn là phải
tìm được những chuỗi điện từ phát ra từ thi thể
người chết. Ông đặt hàng loạt những máy dò hiện
đại xung quanh thi thể (máy viba, máy dò tia hồng ngoại, tia gama,
điện từ,…) để tìm ra “linh hồn”. Nahum chắc
chắn rằng sau khi chết, tất cả những gì thuộc về
người đó khi họ còn sống không thể ngay lập tức
mất đi hoàn toàn được. Nó sẽ phải qua một quá
trình chuyển biến đến một nơi nào đó trong không gian.
Tại những nơi đó, chúng sẽ được giữ gìn và
tồn tại vĩnh cửu. Nhưng khi ông thử trình bày ý
tưởng của mình với các trường đại học tại
Mỹ thì tất cả đều từ chối. Ngay cả nhà thờ
Thiên Chúa giáo cũng không chấp nhận tài trợ cho những
nghiên cứu của Nahum. Vì thế những nỗ lực của nhà
khoa học này giậm chân tại chỗ…
Tại Đại học Virginia, một chuyên gia tâm thần
học là Gruce Greyson cũng có các nghiên cứu liên quan đến
sự tồn tại của linh hồn. Greyson là người đầu tiên
tập trung vào tâm lý của những người đang ở ranh giới
của sự sống và cái chết. Ông phát hiện ra rằng một
vài người đang hấp hối đều nhìn thấy một
luồng ánh sáng xanh rất mạnh, và cảm thấy một đường
hầm đang dẫn họ về phía trước. Nhưng thực ra Greyson
lại không hoàn toàn tin tưởng vào sự tồn tại của
linh hồn. Ông cho rằng, phải có nhiều nghiên cứu nữa thì
mới chứng tỏ được sự tồn tại hay không tồn tại
của linh hồn.
Những câu trả lời có căn cứ
từ khoa học hoặc tôn giáo hiện nay vẫn chưa thể coi là
thoả đáng. Qua 30 năm tìm hiểu về trạng thái tâm thần
của người hấp hối, ông đã phát hiện thấy khoảng
10% số người trong số các bệnh nhân suy tim đều có dấu
hiệu hoạt động của não trong khi họ đang bất tỉnh. Sau khi
được cứu chữa và tỉnh lại, những bệnh nhân này
cho biết họ thấy những hoạt động của bác sĩ và y
tá ở một điểm cao hơn. Tiếp tục nghiên cứu, Greyson cho
đặt một màn hình với những giao diện khác nhau bên ngoài
phòng cấp cứu bệnh nhân bị suy tim. Ông cho rằng, nếu thật
sự có sự tồn tại của linh hồn, thì những người
bị suy tim sau khi tỉnh lại sẽ biết được màu sắc
của màn hình đặt tại phòng bên cạnh. 50 người
đã được thử nghiệm, nhưng không một ai biết
được màn hình có màu gì. Nhà khoa học giải thích
rằng đó là do tác dụng của thuốc gây mê đã
cản trở sự thoát ra của linh hồn.
Pim van Lommel, bác sĩ chuyên khoa tim người Đan Mạch
cũng đồng ý với quan điểm của Greyson. Lommel cho rằng con
người không chỉ có một ý thức, trong khi họ đang ở
trong tình trạng hấp hối thì những ý thức khác hoạt
động và mở rộng phạm vi của nó nhiều hơn so với
bất cứ thời điểm nào trước đó. Lúc đó
họ có thể hồi tưởng lại những khoảng thời gian xa
xôi nhất trong quá khứ và cảm nhận được một
cách rõ ràng hơn bình thường sự vật và con người
xung quanh. Trong khi đó, thần kinh trung ương của họ vẫn
đang ngừng hoạt động.
Những giả thiết trên đã đặt ra một
sự nghi ngờ đối với kiến thức mà chúng ta đã
biết và thừa nhận từ lâu: Ý thức là sản phẩm
của não bộ. Điều đó giờ đây có thể không
còn chính xác nữa. Bởi vì nếu như vậy, ý thức
sẽ không thể tồn tại nếu não bộ ngừng hoạt động.
Nhưng các thí nghiệm ở trên thì đều chứng minh cho
điều ngược lại.
Còn hai học giả của trường Oxford là Stuart Hameroff và Roger Penrose lại giải thích sự
tồn tại của linh hồn bằng quá trình lượng tử.
Theo hai ông, não bộ con người được chia ra làm hàng
tỉ ô siêu nhỏ, các ô này liên kết với nhau thông
qua một quá trình di chuyển của các lượng tử. Khi cơ
thể một người ngừng hoạt động, máu sẽ không
được chuyển đến các ô này, và chúng cũng
ngừng hoạt động. Nhưng sự di chuyển của các lượng
tử thì không mất đi. Chúng sẽ thoát ra bên ngoài não
bộ và ghi nhận những gì tồn tại ở không gian xung quanh.
Nếu người đó tỉnh lại, các lượng tử sẽ quay
trở lại não và hoạt động với chức năng thông
thường của chúng. Những gì chúng ghi lại được khi
thoát ra bên ngoài cũng được não bộ tiếp nhận. Và
đó là lý do tại sao một người hấp hối nhưng sau
đó được cứu sống lại có thể biết được
những sự kiện mà anh ta không hề tận mắt chứng kiến
hoặc được nghe kể lại.
Vậy nếu người đó không tỉnh lại
được nữa thì các chuỗi lượng tử đó sẽ
di chuyển đi đâu? Tiếp tục mở rộng giả thuyết
của Hameroff và Penrose, bác sĩ Ian Stevenson đã nghiên cứu về
khả năng các chuỗi lượng tử đó sẽ được
tiếp nhận trong bộ não của trẻ sơ sinh, hay nói cách khác
đó chính là sự tái sinh! Sau khi Ian Stevenson mất, con trai ông là
Tucker tiếp tục theo đuổi giả thuyết này. Tucker tiến hành
phỏng vấn rất nhiều trẻ em, trong số đó ông đã
tập hợp được 1.400 em có khả năng biết được
những sự kiện xảy ra trước khi chúng sinh. Thậm chí
một vài em còn có thể kể rất rõ những sự kiện
trong cả các giai đoạn phát triển rất sớm của lịch
sử loài người.
Thực tế cho đến nay, dù
có tập hợp được tất cả các công trình nghiên
cứu khoa học về vấn đề này thì chúng ta cũng không
thể nào biết được chính xác liệu có sự tồn
tại của linh hồn hay không, và nếu có tồn tại thì
chúng sẽ tồn tại ở dạng nào. Có lẽ khoa học không
phải lúc nào cũng là giải pháp tối ưu cho tất cả
mọi vấn đề. Như lời của vị Lạt ma mà linh mục Tiso gặp
tại Kham đã nói: “Đó không phải là thứ dành cho
đôi mắt, mà là của trái tim. Đối với chúng ta, có
lẽ sự nhìn nhận bằng đôi mắt và cả sự cảm
nhận từ trái tim sẽ cho câu trả lời chính xác
nhất.”
Sưu tầm