Quái vật biển Cát Bà
Người dân khu vực đảo Cát Bà (Hải Phòng)
đang trở nên “nổi tiếng” bởi có một
tài liệu (đã công bố) nói rằng vùng biển
này có một loài quái vật khổng lồ, trông giống
như mãng xà, kích thước như một tàu cỡ lớn,
mỗi khi nhô lưng lên không khác gì một hòn đảo
chìm…
Rất nhiều thuỷ thủ, nhà buôn,
thậm chí những ngư dân chỉ quen “đánh bắt
ven bờ” cũng từng tận mắt chứng kiến. Và câu
chuyện về loài quái vật khổng lồ, lạ lùng trên
đã được những ngư dân ở chính đảo
Cát Bà lật lại…
Lần theo manh mối
Đúng như chúng tôi dự đoán, sự
lan toả của thông tin về loài quái vật trên đã
làm dư luận đảo Cát Bà nóng lên. Trên vụng
Tùng Dinh, ngoài bãi biển nơi cả trăm tàu thuyền đang
neo đậu, đâu đâu người ta cũng xôn xao bàn tán
về loài… quái vật lạ kỳ này.
Và cũng chính bởi những “thông tin không chính thống”
ấy, loài quái vật ấy bỗng hoá thành… dữ tợn.
Nào là, chỉ một cái quẫy đuôi, quái vật có
thể đánh đắm cả một chiếc tàu cỡ lớn.
Nào là, mắt chúng to và sáng như đèn pha ô tô,
răng to chắc, nhọn hoắt như khủng long bạo chúa… Ai
cũng mô tả vô cùng tỉ mỉ, rõ nét, kèm theo vẻ
mặt hoang mang, sợ hãi, như thể mới đây thôi, chính
họ đã tận thấy loài hải tinh ghê gớm ấy.
Ông Nguyễn Đình Khượng, Trưởng phòng
Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn huyện đảo Cát
Hải, phụ trách mảng đánh bắt, nuôi trồng thuỷ hải
sản của huyện. Ông xuất thân từ một gia đình ngư
dân, trưởng thành từ một xã có truyền thống đi
biển lâu đời bậc nhất ở đảo.
Theo ông Khượng, ngư trường Cát Bà
là nơi tồn tại rất nhiều loài hải sản. Đặc
biệt, trong số ấy, có nhiều loài có kích thước
ngoài sức tưởng tượng của các ngư dân. Về
loài quái vật biển cả khổng lồ trên, ông Khượng
chưa có thông tin cụ thể, chính xác, nhưng ở làng
chài quê ông, từ trước, đã có rất nhiều ngư
dân tận mắt thấy những loài “hải tinh” vóc dáng
to lớn, hình thù kỳ lạ. Và, theo như mô tả của
họ, con vật khổng lồ ấy có hình dáng giống với
loài quái vật mà nhiều người đang xôn xao bàn
luận bây giờ.
Ông bảo, những hộ này trước đây là xã
viên của hợp tác xã Phù Long, đơn vị đánh
bắt cá thiện nghệ nhất của huyện đảo ngày
trước. Bởi là thành viên hợp tác xã, nên những
ngư dân đó có tàu lớn để vươn ra khơi xa.
Trên hành trình đánh bắt xa bờ của mình, họ đã
gặp những loài hải sản mà chưa ai được thấy bao giờ.
Khi chia tay, ông Khượng đã dặn rất kỹ
càng, nếu muốn tìm hiểu về những nội dung trên,
thì nên đến gặp họ ngay, bởi theo như ông được
biết, những xã viên của HTX hùng mạnh ngày trước,
phần lớn giờ đã không còn. Đồng thời, ông
Khượng đã xin lại số điện thoại của PV để
hễ có thông tin gì ông sẽ báo ngay cho.
Gặp người đã chạm trán “hải tinh”
Xã Phù Long nằm ngay sát bờ biển. Hôm PV
đến, dân trong xã đang làm lễ để rước tượng
từ Hải Phòng vào. Cờ, phướn lập loè, trống,
chiêng rộn rã. Đến nhà lão ngư dân Nguyễn Đình
Hùy ở xóm Ngoài, tuy ở tuổi xưa nay hiếm nhưng trông
ông Hùy vẫn còn tráng kiện lắm. Ông bảo, cả đời
lênh đênh trên biển, sóng gió đại dương đã
cho ông sức vóc dẻo dai, tinh thần minh mẫn. Đang chuyện trò
sôi nổi, ông Hùy bỗng giật mình, kinh ngạc khi bất ngờ
được hỏi về lần chạm trán với con vật khổng
lồ giữa đại dương thủa trước. Sau ít phút trấn
tĩnh, ông nói giọng nghe như đã lạc đi.
Ông bảo: “Kỷ niệm không thể nào quên
ấy giờ ở xã Phù Long, chỉ có ông và bà Nguyễn
Thị Thại (cũng ở xóm Ngoài) là còn nắm chắc,
bởi những người cùng ra khơi năm đó, và cùng
tận mắt thấy con vật kinh hoàng trên đều đã
thành người thiên cổ cả rồi”.
Năm ấy, ở HTX đánh bắt Phù Long, ông
được phân công làm việc ở đội đánh
bắt do ông Bùi Đình Bé làm đội trưởng.
Đội có 6 người, gồm ông, ông Bé, bà Thại
(vợ ông Bé), ông Chứ, ông Đống, ông Hổi.
Tất cả đều là những ngư dân cự phách, lớn
lên từ sóng gió đại dương. Năm đó, chỉ ít
lâu trước khi HTX Phù Long giải thể (HTX giải thể năm 1982),
đội của ông được phân công đánh bắt cá
nhâm (một loài cá đặc sản của Cát Bà) ở khu
biển Rãng Le, gần với đảo núi Đại Thành.
Với đặc tính của cá nhâm, đội
phải đi từ đêm để đến khi nước đứng
chúng mới nổi lên và từ trên cao, quan sát hướng
đi của bầy cá, đội trưởng Bé mới vạch
hướng cho các thuyền viên “tác nghiệp”. Hôm ấy,
trời cũng bắt đầu chuyển từ xuân sang hạ, như mọi
khi, thuyền đánh bắt của ông lại ra khơi.
Mới 9h sáng mà giữa đại dương, mặt
trời đã ném những tia nắng bỏng rát. Từ trên cao,
nơi ngọn cột buồm, đội trưởng Bé bắt đầu
công việc quan sát của mình. Khi thuyền đang chầm chậm lao
về phía núi đảo Đại Thành, bất chợt đội
trưởng Bé gào anh em cho thuyền chuyển hướng. “Có
đảo ngầm! Rẽ ngay sang trái! Rẽ ngay!”. Tiếng hô như
lạc giọng của ông Bé khiến anh em đang chuẩn bị đồ
nghề đánh bắt ở dưới khoang thuyền hết sức ngạc
nhiên.
Cả mấy chục năm lênh đênh ở
hải phận này, đến từng con sóng mọi người còn
thông thạo huống chi lại không biết sự hiện diện của
một đảo ngầm. Thế nhưng, trước sự khẩn khoản
của người đội trưởng mẫn cán, mọi người
cũng vội dừng tay, ngước mắt theo hướng chỉ của
ông Bé. “Đảo ngầm thật!”. Mọi người ồ
lên kinh ngạc.
Phía trước, cách thuyền có vài chục
mét, giữa sóng biển ộp oặp, một khối đen nổi
lên sừng sững. Thấy vật cản, ông Hùy vội vàng
chạy vào khoang máy, nói với thợ máy rẽ trái
để thuyền vòng qua “chướng ngại vật”.
Quay ra, chưa hết ngạc nhiên về sự xuất hiện bất
thường của “hòn đảo” trên thì ông đã
giật mình bởi từ trên cao, tiếng ông Bé gào lên trong
sợ hãi: “Các chú ơi! Con gì ấy! To lắm…!”.
“Hòn đảo chìm” di động
Nói chưa dứt câu thì ông Bé đã
vội vàng tụt đánh phịch xuống khoang thuyền. Ông ra
lệnh cho thợ máy dừng thuyền để tránh gây ra
tiếng động. Khi mọi người còn chưa kịp hiểu
chuyện gì thì từ phía xa, “hòn đảo ngầm”
bỗng chuyển động, cứ từ từ nhằm hướng thuyền
lao tới. Trên khoang, mặt ai nấy tái xanh.
Hồi ấy, để đảm bảo an toàn cho mỗi chuyến ra khơi, trên
truyền các ông đều mang theo súng. Thế nhưng, trong cơn
hoảng loạn đó, chẳng ai còn nhớ đến “món
đồ” ấy nữa. Sợ hãi, mắt ai cũng nhắm nghiền
đợi chờ giây phút khủng khiếp nhất trong đời
ngư phủ của mình. Cứ ngỡ chiếc thuyền sẽ vỡ
tan tành, và tất cả thuyền viên sẽ biến thành miếng
mồi ngon cho con vật lạ lùng ấy.
Nhưng lạ thay, khi khoảng cách chỉ còn vài
mét, chẳng hiểu vì sao bỗng dưng nó dừng lại.
Lúc này, lấy hết can đảm ông Hùy và mọi người
trên khoang thuyền mới dám mở mắt ra nhìn. Bởi hướng
gió, thuyền đã trôi theo hướng song song với con vật. Từ
trên khoang, ông Hùy thấy lưng con vật nhô cao lên khỏi
mắt nước cỡ gần 1 mét.
Và, theo phỏng
đoán của ông, thân con vật ấy rất dài, bởi chỉ
riêng phần nhô lên ấy, một khoảng chừng 5 mét khô cong,
không mảy may có một vệt nước. Tấm lưng ấy
được phủ một lớp vảy dày. Mỗi vảy to như
chiếc mâm con, màu vàng nhạt. Nhìn xuyên qua nước biển,
ông thấy đầu con vật lạ như đầu cá heo, với
đôi mắt to như hai chiếc bát cỡ lớn, sáng rực.
Với bao nhiêu năm đi biển của mình, ông
Hùy và tất thảy những người trên thuyền hôm
đó đều khẳng định, trong đời, không một
ai từng thấy loài vật nào như thế. Bởi không biết
vị khách không mời ấy lành, dữ ra sao, không thể ngồi
yên chờ chết, nên trong tích tắc, ông quyết định
chọn phương án tấn công đối thủ.
Sưu tầm