Bùa ngải thời cổ đại
Trong thế giới của những thầy pháp thuật thời cổ
đại tồn tại nhiều bí kíp kỳ lạ. Bùa ngải
là một trong số đó. Ngày nay khoa học đã cho thấy
đó là những điều hoang đường, tuy nhiên những
câu chuyện đồn đại xung quanh chúng vẫn là những
điều đầy hấp dẫn và nhuốm màu huyền bí.
Thuật luyện những giống thực vật đặc
biệt và truyền cho chúng những khả năng siêu nhiên để
sai khiến vào thực hiện những nhiệm vụ như đoán
biết tương lai, cải tạo số phận, hay chữa trị
bệnh nan y… thời xa xưa khá thịnh hành ở nhiều
nước châu Á như Trung Quốc, Ấn Độ và khu
vực Đông Nam Á. Người ta gọi đó là luyện
ngải và họ tin rằng ngải giúp con người chế ngự
sức mạnh huyền bí.
Những pháp sư cao thủ dành cả cuộc
đời mình để luyện “công lực“, họ
có thể biểu diễn những kỹ năng kinh dị như
nhúng tay vào vạc dầu sôi, hay dùng đinh đâm xuyên
qua người… Sau khi đã luyện thành cao thủ, họ sẽ
tìm và chăm sóc một số loài thực vật mà theo
họ có khả năng đặc biệt để truyền các
“công lực” sang. Các thầy pháp thuộc diện cao
thủ bao giờ cũng là những tay chuyên luyện bùa ngải hay
độc trùng. Thông qua việc nuôi ngải, luyện độc
trùng, các pháp sư khẳng định quyền năng của
họ, qua đó đánh giá tài cao thấp.
Theo những câu chuyện lưu truyền về thế
giới bùa ngải, loại ngải quý hiếm nhất phải kể
đến là Phù phấn ngải. Đây là một loại
thực vật giống với hoa lan đất nhưng có bộ
rễ lớn hơn, thường mọc trong rừng thẳm. Loại
ngải này có một lớp bột mịn phủ trên lá,
nếu ai vô ý đụng phải sẽ thấy ngứa ngáy
khó chịu, sau đó toàn thân sưng phù, đau đớn
trong khoảng 100 ngày sẽ chết nếu không được các
vị cao tăng cứu chữa. Loại ngải này rất hiếm,
còn được gọi là “Phù phấn ngải” vì
lớp bột rất độc trên lá. Nhưng nếu được
tôi luyện đúng cách sẽ trở thành một loại ngải
cứu người rất quý.
Những cao tăng muốn tìm được loại ngải
này phải vào sâu trong rừng thẳm. Khi tìm được
phải loại bỏ lớp phấn độc bên ngoài một cách
rất khéo rồi đem trồng vào một chậu đất nung, sau
đó cho các chất tượng trưng cho Ngũ hành vào (gồm
có đất núi, diêm sinh, sắt, gỗ mục, muối biển).
Sau khi nuôi trồng ngải rồi, người ta đặt ngải lên
bàn thờ và bắt đầu luyện ngải bằng các quyền
phép của bản thân. Khi ngải được luyện xong trong nó
sẽ có 2 phần được gọi là thiên năng (năng
lực tự nhiên) và linh phù (năng lực của người luyện).
Các tay luyện ngải cao cấp còn nuôi ngải bằng trứng
gà, hoặc máu gà. Họ cho rằng làm như vậy ngải sẽ
mạnh hơn. Nhưng với những người non tay, luyện cách này
có thể gây nguy hại cho chính họ. Phù phấn ngải luyện
xong dùng để trị bệnh mất trí, hoảng sợ thậm chí
có thể tìm được người bị mất tích.
Một loại ngải còn quý hiếm hơn và
bị thất truyền hàng trăm năm là Bạch đại
ngải. Người ta cho rằng Bạch đại ngải mọc
ở đâu thì các loài thú dữ đều hoảng
sợ và không dám sinh sống ở quanh đó. Nếu ai
đó trồng loại ngải này mà không biết về tu
luyện thì sẽ nguy hại cho bản thân. Trước khi nhổ
cây phải ngâm một bài bùa chú, đại khái:
“Nhiệm màu thay, nhiệm màu thay/Bạch đại ngải,
Bạch đại ngải…”. Nếu loài ngải này mà
được một cao tăng luyện thì sẽ trở thành một
loại có thể giúp con người cải tử hoàn sinh.
Những thầy pháp sư thiếu nhân cách, chạy theo vụ lợi cá nhân hay rình rập
để luyện một loại ngải hại người đó
là ngải yêu hay bùa mê, thuốc lú. Đó là thứ
ngải để lừa tình. Ai bị trúng ngải đó
tâm thần mê man, không biết gì về đạo lý, bỏ
nhà cửa chạy theo tiếng gọi của ái tình. Những
người bị trúng ngải yêu có dáng điệu luôn
suy tư, hờ hững với xung quanh. Loại Mê tâm ngải có
tác dụng tương tự. Cây Mê tâm lá màu xanh sẫm
to bản hình cái kiếm, hoa màu tím đen có đốm trắng,
có mùi hắc rất khó chịu. Người trúng ngải
này sẽ mất ăn mất ngủ, tâm thần bất loạn.
Những kẻ muốn dùng ngải mê tâm hại người bắt
buộc phải biết tên tuổi của nạn nhân thì mới
thành công. Những tay nuôi loại ngải này thường bị
dân làm ngải coi thường, liệt vào loại mờ ám.
Một loại ngải khác có tên khá kinh dị
là Huyết nhân ngải. Loại ngải này mọc trong các khu
rừng có thú dữ. Muốn tìm được loại Huyết
nhân ngải phải đợi vào đêm, khi ngải ửng lên
màu đỏ như máu mới có thể nhìn thấy và nhổ
được vì ban ngày lá cây màu xanh như bình thường.
Hoa của loài ngải này nhỏ ly ti và có màu đỏ như
những giọt máu.
Tương truyền rằng loài
hổ báo sau khi ăn thịt những người tuổi Dần sẽ
bỏ lại quả tim của nạn nhân, từ quả tim bỏ lại
đó sẽ mọc lên loài Huyết nhân ngải. Khi nhổ loài
ngải này cũng phải đọc thần chú, luyện để loài
Huyết nhân ngải hội đủ khí âm dương phải mất
hàng năm trời. Củ của Huyết nhân ngải nếu đem ngậm
một lát nhỏ sẽ có đủ sức lực để nhịn
đói 1 tuần mà sức lực không suy giảm. Ngải này
giúp người dùng có thần giao cách cảm, đoán biết
được những sự kiện nghìn trùng xa cách.
Tại Trung Hoa có một loài thực vật rất quý
hiếm mọc trong rừng sâu, trên những thân cây gỗ mục.
Có những pháp sư cả đời đi tìm không thể thấy,
nhưng nếu ai có duyên sẽ gặp được đó là loại
Mai hoa xà vương ngải. Theo những tài liệu về bùa
ngải thì loài này có thân mềm mại, lá xanh có
đốm vàng trông như rồng cuốn. Hoa nở màu sắc
vàng, hồng rực rỡ, có mùi hương vô cùng quyến
rũ. Xung quanh cây ngải này có nhiều rắn chúa Mai hoa đến
ở vì thế nên người ta lấy tên Mai hoa xà vương
để đặt cho nó. Loại ngải này nếu luyện được
thành công, khi ngậm vào miệng sẽ giúp thân thể cứng
rắn như thép, dao chém không đứt. Nếu chẳng may ngải
Mai hoa chết, người luyện ngải phải làm lễ ma chay rất
trang trọng và đem chôn cây ngải trên vùng núi cao
thoáng mát.
Ngày nay, khoa học phát triển không
còn đất cho các pháp sư hành nghề luyện ngải nữa.
Tuy vậy những câu chuyện đậm màu huyền bí vẫn là
đề tài hấp dẫn những người hiếu kỳ trong lúc
trà dư, tửu hậu. Mặt khác, các nhà Đông y
học đang tiếp tục nghiên cứu những loài thực vật
rất quý hiếm đó nhằm bảo tồn và phát hiện những
dược chất giúp ích thực sự cho con người.
Sưu tầm