Xá lợi Phật
Đó là những hạt tinh thể
với đủ màu sắc, long lanh như ngọc,
rắn như kim cương, búa đập không
vỡ, lửa thiêu không cháy. Chúng được
tìm thấy trong đống tro tàn sau khi hỏa thiêu
hài cốt của một nhà tu hành nào đó.
Cho đến nay, khi nền khoa học kỹ thuật của
nhân loại đã phát triển ở trình độ
cao, chúng vẫn tồn tại như một bí ẩn
chưa được khám phá.
Bảo vật của nhà Phật
Xá lợi là từ ngữ phiên âm
tiếng Phạn: sarira - nghĩa đen là “những hạt
cứng”. Theo ghi chép trong lịch sử Phật giáo, khi
Phật tổ Thích Ca Mâu Ni viên tịch, các tín
đồ đã đem xác của ngài đi hỏa táng.
Sau khi lửa tàn, họ phát hiện thấy trong phần tro còn
lại có lẫn rất nhiều tinh thể trong suốt, hình
dạng và kích thước khác nhau, cứng như thép,
lóng lánh và tỏa ra những tia sáng muôn màu, giống
như những viên ngọc quý. Họ đếm được
cả thảy 84.000 viên, đựng đầy trong 8 hộc và 4
đấu. Nó được đặt tên là xá lợi,
được coi là một bảo vật đặc biệt quý
hiếm của Phật giáo.
Những năm gần
đây, lịch sử Phật giáo cũng như nghiên cứu
của các nhà khoa học đã ghi lại khá nhiều
trường hợp các vị cao tăng sau khi viên tịch, hỏa
thiêu đã để lại xá lợi, chẳng hạn như:
Tháng 12/1990, một vị cao tăng là Hoằng Huyền
Pháp sư ở Singapore viên tịch, sau khi thi thể được
hỏa thiêu, người ta phát hiện thấy trong phần tro của
ngài có 480 hạt cứng, hạt to cỡ như hạt đỗ
tương, hạt nhỏ cỡ bằng hạt gạo, trông gần
như trong suốt và tỏa sáng lấp lánh như những hạt
kim cương. Sau khi phân tích, các nhà nghiên cứu đã
xác định rằng, đó chính là thứ gọi là xá lợi.
Tháng 3/1991, Phó hội trưởng Hội Phật
giáo Ngũ Đài Sơn - ủy viên thường vụ Hội
Phật giáo Trung Quốc, sau khi viên tịch đã được
tiến hành nghi thức hỏa táng theo tâm nguyện của ngài,
trong phần tro còn lại người ta phát hiện được
tới 11.000 hạt xá lợi, đạt kỷ lục thế giới
từ trước đến nay về những trường hợp xá
lợi được ghi nhận một cách chính thức.
Viên xá lợi có thể to như quả trứng
vịt, đó là trường hợp của Pháp sư Khoan Năng,
vị chủ trì Tây Sơn Tẩy Thạch Am ở huyện Quế
Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Ngày 27/9/1989, ngài viên
tịch thọ 93 tuổi. Sau khi hỏa thiêu người ta tìm thấy
trong tro hài cốt 3 viên xá lợi màu xanh lục, trong suốt,
đường kính mỗi viên lên tới 3-4cm, tựa như những
viên ngọc lục bảo.
Lại có một số
trường hợp, xá lợi chính là một bộ phận nào
đó của cơ thể không bị thiêu cháy. Tháng 6/1994,
Pháp sư Viên Chiếu 93 tuổi, chủ trì chùa Pháp Hoa, ở
núi Quan Âm, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc, trong một buổi
giảng kinh tối đã nói với các đệ tử là:
Ta sẽ để lại trái tim cho chúng sinh. Sau đó vị
sư này ngồi kiết già và siêu nhiên viên tịch.
Theo đúng pháp quy của nhà chùa, các đệ
tử đặt thi thể bà lên một phiến đá xanh, xếp
củi chung quanh và tiến hành hỏa hóa. Lửa cháy sáng rực
suốt một ngày một đêm. Trong đống tro nguội, các
đệ tử thu được 100 viên xá lợi to nhỏ khác nhau.
Có viên thì hình tròn (xá lợi tử), có viên lại
nở xòe ra như những bông hoa (xá lợi hoa). Những bông xá
lợi hoa trông rất đẹp, lóng lánh như những bông hoa
tuyết, chung quanh còn được giát bằng những hạt xá
lợi nhỏ cỡ hạt gạo, sắc đỏ, vàng, lam, nâu…
hết sức kỳ diệu. Nhưng điều kỳ diệu hơn cả
là trái tim của bà không hề bị thiêu cháy. Sau khi
ngọn lửa tắt trái tim vẫn còn mềm, nóng, rồi mới
nguội dần và cứng lại, biến thành một viên xá
lợi lớn, màu nâu thẫm. Khoảng 100 đệ tử có mặt
trong lễ hỏa táng đã tận mắt chứng kiến hiện
tượng lạ lùng đó. Theo kể lại, Pháp sư Viên
Chiếu là người từ bi, tính tình điềm đạm và
ôn hòa, thường ngày bà chỉ ăn rất ít. Chùa
Pháp Hoa đã cho người mang những viên xá lợi đó
đến giao lại cho Hội Phật giáo tỉnh Thiểm Tây.
Khoa học bó tay?
Vài chục năm
trở lại đây, giới khoa học bắt đầu tìm cách
giải thích những hiện tượng huyền bí được nhà
Phật nói đến trong kinh điển như họ đã từng
nghiên cứu lý giải các hiện tượng trong thiên nhiên,
vũ trụ và con người. Thế nhưng, khi bắt tay vào nghiên
cứu hiện tượng xá lợi, họ đã gặp phải không
ít khó khăn, trở ngại.
Trước đây người ta không tin là có xá
lợi Phật tổ. Mãi đến năm 1997, ông W.C Peppé, người
Pháp, khi tiến hành khảo cổ tại vùng Piprava, phía Nam Népal
đã tìm thấy những viên xá lợi đựng trong một chiếc
hộp bằng đá. Trên hộp có khắc những văn tự Brahmi,
và người ta đã đọc được nội dung của nó
như sau: “Đây là xá lợi của đức Phật. Phần
xá lợi này do bộ tộc Sakya, nước Savatthi phụng thờ”
(Theo Phật quang từ điển). Sự khám phá này đã chứng
minh những gì được ghi lại trong Kinh Trường A Hàm và
rải rác ở những sách kinh điển của Phật khác về
việc phân chia xá lợi đức Phật thành 8 phần cho 8 quốc
gia cổ đại khi Phật nhập Niết bàn là có thật.
Điều kỳ lạ là trải qua hơn 25 thế kỷ, xá lợi
đức Phật vẫn còn nguyên vẹn, lấp lánh màu sắc.
Về sự hình thành của những viên xá lợi,
cho đến nay vẫn tồn tại nhiều cách giải thích khác nhau.
Các nhà xã hội học cho rằng, do thói quen ăn chay, thường
xuyên sử dụng một khối lượng lớn chất xơ và
chất khoáng, trong quá trình tiêu hóa và hấp thụ, rất
dễ tạo ra các muối phosphate và carbonate, những tinh thể muối
đó tích lũy dần trong các bộ phận của cơ thể và
cuối cùng biến thành xá lợi. Tuy nhiên, giả thuyết này
không đủ sức thuyết phục. Bởi lẽ số người ăn
chay trên thế giới có tới hàng trăm vạn, nhưng tại sao
không phải ai khi bị hỏa táng cũng sinh xá lợi. Số người
theo đạo Phật cũng nhiều vô kể, thế nhưng tại sao trong cơ
thể của những tín đồ bình thường lại
không có xá lợi?
Các nhà khoa học lại cho rằng, có thể xá lợi
là một loại hiện tượng có tính bệnh lý, tương
tự như bệnh sỏi thận, sỏi bàng quang, sỏi mật… giả
thuyết này cũng khó đứng vững. Bởi vì, sau khi đưa xác
đi thiêu, trong phần tro của những người mắc các chứng
bệnh kể trên, không hề phát hiện thấy có xá lợi.
Mặt khác, những cao tăng có xá lợi thường là những
người lúc sinh thời thân thể rất khỏe mạnh và tuổi
thọ cũng rất cao.
Nhà Phật cũng có những quan điểm riêng về
vấn đề xá lợi. Quan điểm thứ nhất cho rằng xá lợi
là kết quả của quá trình tu hành và khổ luyện. Quan điểm
thứ hai cho rằng: xá lợi là kết quả của quá trình tu
dưỡng đạo đức, chỉ ở những người có tấm
lòng đại từ đại bi, luôn làm việc thiện thì sau khi
viên tịch mới có thể sinh xá lợi.
Tuy nhiên, cuối cùng thì xá lợi đã được hình thành như
thế nào? Thành phần của nó ra sao? Chẳng phải kim loại,
chẳng phải phi kim, cũng chẳng phải kim cương, lục bảo,
chỉ là tro cốt còn lại của người tu hành sau khi hỏa
táng, vậy mà sao đốt nó hoài cũng không cháy, thậm
chí vẫn sáng lấp lánh màu sắc, thách thức với thời
gian, chẳng mảy may hư hỏng… Hàng loạt câu hỏi như
vậy cho đến nay vẫn là những câu đố chưa có lời
giải đáp!
Sưu tầm