Áo trắng văn khoa
Áo em trắng mây trời viễn xứ
Ta lang thang cõi mộng văn khoa
Chạm tiếng sét một chiều nắng đẹp
Hồn lịm đi trước sắc áo kiêu sa
Và từ đó ta hoá thành bướm lạc
Mắt nhắm nghiền trước hàng triệu hương hoa
Chỉ mơ về một dáng mây viễn xứ
Hồn nhiên trong vạn đại thiên hà
Rồi mùa thu gieo nỗi buồn lá rụng
Gió sang đông nỗi nhớ gửi mưa bay
Én gọi xuân thơ tình tràn lớp học
Hè tan trường mất hút một dáng mây
Hôm nay ta về thăm lại
Văn khoa một thuở hương đài
Giật mình bên hàng liễu rũ
Như còn nguyên sắc áo ai
Phan Hoàng