THƠ


    Em, Sài Gòn và nỗi nhớ

    Có phải xa mười năm mà anh nhớ Sàigon
    Hay nhìn một chút nắng lên mà thương về bên ấy?
    Cuối năm rồi, thời gian như chậm lại
    Xa nghìn trùng xa còn nỗi nhớ vỗ về!

    Phải chi lá me đừng rơi góc phố Nguyễn Du
    Đêm không lạnh làm run tay người quét rác
    Cữa sổ nhà em che ánh đèn hiu hắt
    Chưa chắc còn chút gì rớt lại hồn anh!

    Phải chi khung trời vẫn sương khói mông mênh
    Nón đừng che nghiêng cho mây chìm trong tóc
    Sông Nhà Bè đừng chia hai dòng nước
    Suốt đời mình đâu dễ lạc mất nhau?

    Xa nhau rồi ta chung một niềm đau
    Em một phương, anh một miền xa lắc
    Muốn nắm tay em, nằm mơ may có được
    Mỗi chúng ta ôm một mảng bán cầu!

    Hẹn cùng Sài Gòn thức suốt đêm sâu
    Để chờ nắng lên gọi chút tình xa xứ
    Vẫn EM và SÀI GÒN trong nỗi nhớ
    Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau!

    Trần Kiêu Bạc



MỤC LỤC
Trang Chính
Trang Thơ
Truyện Cười
Chuyện Đó Đây

© 2008 Cổ Tích.  About us | Links | Email us