THƠ


    Không thể và có thể

    Không thể buộc em…
    Cũng như em không thể buộc anh
    Quê hương bao chiều…
    Thuở chăn trâu cắt cỏ
    Em không thể buộc anh
    Những cảnh thương tâm
    Đêm đông lao xao đứa trẻ nghèo, lạnh giá
    Đấy là phút nao lòng…
    Em không thể buộc anh!

    Hôm nay anh lại nhớ
    Đến quặn lòng và trời như nghiêng ngả
    Bằng lăng buồn suýt khóc em ơi!
    Lá vàng rơi lối ấy… tơi bời
    Anh gom nhặt thả vào ký ức
    Ký ức thì sâu lá thu thì cạn
    Nên đông sang chẳng thể đợi thu hoài
    Rét run người gió biển miên man
    Một dáng hoa trắng màu trinh nguyên ấy!
    Anh chợt nhận ra
    Đó là em…
    Cát cứ trôi để mặc sóng đong đưa
    Biển dậy thì cũng nhớ nhung nhiều lắm
    Bước chân đi là một lần để lại
    Sóng vỗ về hôn mãi dấu chân em
    Nhưng biển và anh không thể bộc em
    Em không thể buộc anh
    Và chẳng ai có thể tách mình ra được
    Như thuyền và biển

    Sưu tầm



MỤC LỤC
Trang Chính
Trang Thơ
Truyện Cười
Chuyện Đó Đây

© 2008 Cổ Tích.  About us | Links | Email us