Một Khoảng Trời Xưa
Tóc em dài mượt mà cành phượng
Buổi chia ly hoa rụng đỏ sân trường
Chiều nghiêng nghiêng tóc dài bay trong gió
Ai đứng nhìn theo, hồn ngập trời thương!
Tóc em dài chiều xưa cài hoa nắng
Sợi tiếc, sợi thương giăng mắc lối về
Phượng có nhớ người em giờ xa vắng
Sao rưng buồn, ray rức mỗi mùa ve?
Tóc em dài chở buồn qua nẻo nhớ
Gót chân mềm xa vắng ngõ về xưa
Tôi đứng đây nghe tim mình vụn vỡ
Hôm nay về trường cũ bỗng giăng mưa!
Tóc ai dài chiều nay qua lối cũ
Tôi thẫn thờ... ngỡ dáng nhỏ em thơ
Lời tình tự còn trong tim, ấp ủ
Áo trắng qua rồi, còn lại.... bơ vơ!
Huỳnh Nguyễn Thanh Tâm