THƠ


    Mười Tám Năm Hợp Tan

    Mười tám năm trở lại
    Con đường xưa lạ tên
    Căn nhà xưa còn đó
    Người xưa làm sao quên?

    Anh về thăm nhà cũ
    Vườn hoa xơ xác gầy
    Trên ghế buồn bụi bám
    Không ai còn ngồi đây

    Anh đi chiều nước đổ
    Áo dài em sũng mưa
    Nón che đầu không đủ
    Ướt bờ vai người đưa

    Anh chưa về đã thấy
    Mười tám năm hư hao
    Nhưng anh nào có biết
    Ta còn gì cho nhau

    Da thấm mùi biển mặn
    Hong chiều xưa lệ khô
    Trong vòng tay vụt mất
    Ngày thơ tình như mơ

    Anh về thăm người cũ
    Nhìn cô bé thiết tha
    Trong mắt hờn thơ ấu
    Che môi cười người qua

    Ta xa rồi mấy thuở
    Chút tình con cũng xa
    Giấc mơ đầu tơi tả
    Biết tìm đâu ngày qua

    Con em giờ đã lớn
    Mười tám năm xa nhau
    Em không còn muốn nhớ
    Những ngày còn bên nhau

    Mười tám năm hợp tan
    Như nguồn sông từ núi
    Ngút ngàn ra biển lớn
    Xót xa về mênh mang

    Cho ta nhìn trong mắt
    Cho tay truyền hơi ấm
    "Me về cô thưa lại:
    Ta rời quê hôm nay."

    Nguyên Lương



MỤC LỤC
Trang Chính
Trang Thơ
Truyện Cười
Chuyện Đó Đây

© 2008 Cổ Tích.  About us | Links | Email us