Ngộ nhận
Đã gọi hết cả thời tuổi trẻ
Nhưng mặt trời chỉ rụng ở chiều thôi
Khi bình minh ánh sáng đuổi chân người
Em nghiêng nón che kín miền tôi sống
Đã đi hết những con đường dài rộng
Đã trở về tụt áo với dòng sông
Nhưng lấm lem nào có ở trong lòng
Nên xấu hổ cả một lời thú lỗi
Xin được khóc như người mắc tội
Đã vụng về hất vạt nắng mùa thu
Vào môi em, khi ấy, tím sương mù
Giờ em cháy như cánh chuồn đỏ lóa
Đã câm lặng trong vòm tường trơ đá
Chi chít người, tưởng chết, cắm rực hoa
Nhưng cái chết chỉ đến đầu mắt cá
Còn mắt người vẫn mải miết vỡ ra
Đã đủ thuốc, hãy uống đi, rồi khỏe
Rồi một mình quang gánh kiếp phù sinh
Như đứa trẻ hôm nào xa lòng mẹ
Thương ngói rơi hạc rã ở sân đình
Lệ Bình Quan