THƠ


    Phượng

    Áo xưa

    Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
    Dấu chân xưa ai để lại sân trường
    Ta có một thời yêu không dám ngỏ
    Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường

    Bốn năm em vẫn làm kẻ lạ
    Mỗi ngày chân giẫm nát hồn tôi
    Tôi như ngọn gió ngoài song cửa
    Mang chút bụi buồn đi xa xôi

    Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ
    Em vẫn là em giữa mọi người
    Hỡi ôi, ánh mắt vô cùng lặng
    Mà ở trong tôi gió ngợp trời

    Tôi với em chỉ là khoảnh khắc
    Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời
    Em cũng như muôn người con gái khác
    Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi ?

    Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc
    Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường
    Tự trách mình chẳng nói được yêu thương
    Ðể bay mất cánh phượng hồng thuở ấy

    Trịnh Bửu Hoài



MỤC LỤC
Trang Chính
Trang Thơ
Truyện Cười
Chuyện Đó Đây

© 2008 Cổ Tích.  About us | Links | Email us