Trường xưa
Cứ ngỡ rồi đây xa lắm một mái trường
Ta không đủ sức níu thời gian gần lại
Mái ngói mờ rêu tán lá bàng xa mãi
Những con đường sỏi đá nhịp buồn tênh
Tháng năm trôi trên bậc cửa chênh vênh
Sân trường cũ tán lá bàng cũng cũ
Ô cửa sổ bốn mùa nắng rủ
Và cơn mưa trong ánh mắt bạn bè
Phượng gọi trong ta nỗi nhớ mùa hè
Nét mực tím vương dấu tay ai đó
Nhìn lên trên một thảm trời rực đỏ
Bỗng đâu đây một vài cánh chim bay
Qua những mùa thu vẫn lối heo may
Hoa cỏ tím cả góc trường thầm lặng
Ai không nhớ những vòm trời mây trắng
Mùa tựu trường gom gió hát vu vơ
Gốc bàng xưa im lặng đến bây giờ
Mong mỏi phía hành lang xa vời vợi
Chỉ một câu thơ cũng thành tiếc nuối
Chuyện giận hờn, viên sỏi nhỏ màu xanh
Ta biết rồi bụi phấn hoá mong manh
Mái tóc xưa chắc giờ không còn ngắn
Đã đơn giản như ta từng ngộ nhận
Một điều gì ... mà nào có gì đâu
Bàn ghế xưa giờ cũng đã ngả màu
Trái bàng chín nằm ngơ trong mùa cỏ
Giọng thầy khan, trầm ngâm trong gió
Mái tóc thầy điểm bạc lá hoa lau
Ô cửa mùa thu mây trắng lại bay vào
Ta ngỡ mình những ngày Thu trước lớp
Giờ đã xa bàn tay nào với được
Giấc mơ một mái trường màu ký ức phong rêu
Một mình trong căn phòng cũ thân yêu
Một làn gió hoà trong ta nỗi nhớ
Nỗi nhớ bảng đen, nhớ bạn bè, sách vở
Chẳng với ai ... nước mắt cũng lưng tràn ..
Sưu tầm