THƠ


    Tuổi buồn

    Tuổi buồn như chiếc lá
    Lặng lẽ rơi từng ngày
    Gió cuốn đi mệt lả
    Định mệnh đùa trên vai

    Tuổi buồn như nắng chảy
    Bỏng rát đến vô hồn
    Bước chân trần khắc khoải
    Qua đường dại nẻo khôn

    Tuổi buồn như đêm vắng
    Bóng nghiêng xiêu đồng hành
    Trải đời lên giấc ngủ
    Nghe sầu ngồi vây quanh

    Tuổi buồn như buổi sáng
    Ly cafe một mình
    Cô đơn không có bạn
    Khuấy sầu trong lặng thinh

    Ta ngồi buồn đếm tuổi
    Lá rơi tự thuở nào
    Mặt trời chiều vội vã
    Thu nắng về thật mau

    Đêm nghe ta đếm tuổi
    Các vì sao ngẩn ngơ
    Trăng vẫn không có tuổi
    Nên trẻ đến bây giờ

    Hoàng Minh Châu



MỤC LỤC
Trang Chính
Trang Thơ
Truyện Cười
Chuyện Đó Đây

© 2008 Cổ Tích.  About us | Links | Email us